Showing posts with label sách. Show all posts
Showing posts with label sách. Show all posts
Cũng khá lâu không đi nhà sách nên vài hôm trước mình ghé Fahasa tìm xem có quyển nào hay không. Vốn đã bị ấn tượng bởi tựa sách "Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu" khi nhìn thấy nó trên một vài fanpage, mình đã mở sách ra xem thử vài trang và cảm thấy khá thích. Nhưng đến khi mua về và đọc xong, mình cảm thấy rằng mình rất rất thích!

Bình thường mình không bao giờ mua một quyển ngôn tình cả, dù rất hay xem phim ngôn tình. Quyển mà mình mua là tập hai. Từ nội dung mình có thể đoán được phần nào những chuyện đã xảy ra ở tập một. Tuy nhiên, vài hôm nữa nhất định mình sẽ mua tập một về đọc. Bởi văn phong quá hay và nội dung lại vô cùng hợp tâm trạng mình. 

Nói sao nhỉ? Nội tâm của nữ chính, có thể nói chính là nội tâm của mình. Mình thật cảm phục tác giả đã có thể kể ra một câu chuyện với nội tâm tinh tế như vậy. Không cần giải thích gì, chỉ qua những dòng suy nghĩ, những lời thoại, những diễn biến câu chuyện, cũng có thể diễn đạt được một cách trọn vẹn, sâu sắc tâm hồn của nhân vật. Đọc truyện, mình có cảm giác như mình và nữ chính đó thật đồng điệu, đều có trái tim như nhau. 

Truyện thực ra là có một cái kết có hậu. Và bởi vì nó có hậu, nó mới có thể an ủi được những tâm hồn thương tổn. Để bạn có thể tin rằng tình yêu vẫn luôn tồn tại quanh đây, bình dị đến lạ thường. Bạn cũng sẽ nhận ra rằng, bạn cần phải chăm chút bản thân đến mức nào. Thường thì bạn vẫn thường nghe người ta nói "Không tự thương mình thì còn ai thương mình nữa" hay "Người ở tầng lớp nào sẽ tìm được người tương xứng ở tầng lớp đó, vậy nên nhất định phải nâng tầm bản thân lên". Những câu nói đó rất đúng và rất thuyết phục. Tuy nhiên, nếu bạn đọc quyển sách này xong, bạn sẽ cảm thấy những lý lẽ đó còn thuyết phục hơn nữa. Bạn tự dưng sẽ thêm chín phần tự tin về bản thân mình. 

Lại còn phần tản văn ở cuối truyện. Mình chưa từng đọc những dòng tản văn sâu sắc được viết bằng những ngôn từ đơn giản đến như vậy! Từng câu, từng chữ cứ như là được viết cho mình, cho chính bản thân mình!

"Chẳng biết đã bao nhiêu lần cô tự nhủ, mình không muốn anh ấy được hạnh phúc. Hóa ra trên đời này vốn dĩ không có ông trời, lời cầu xin của cô chẳng có ai để ý tới hết. Cô hy vọng anh sống không vui vẻ, như thế cô mới có đủ dũng khí đứng trước mặt anh, để lòng hư vinh của cô được thỏa mãn. Cô muốn thể hiện cho anh thấy rõ, không có anh, cô vẫn sống rất tốt, thậm chí còn tốt hơn anh.

Nhưng mà, hiện tại anh đang dùng hành động thực tế nói cho cô biết: không có cô, anh sống rất tốt, vô cùng tốt, hơn cô rất nhiều.

Người sống không hạnh phúc, chính là cô."



"Bạn bè hỏi em, anh có ưu điểm gì mà khiến em thất điên bát đảo như thế? Em có thể trả lời ngay không cần suy nghĩ, liệt kê hết điều này đến điều khác mãi không có hồi kết. Nhưng khi họ hỏi, khuyết điểm của anh là gì? Em lại suy nghĩ thật lâu, thật lâu, cuối cùng chỉ có thể mỉm cười trả lời là anh không cần em! Trong lòng em, đó chính là khuyết điểm lớn nhất của anh."



"Bao nhiêu năm qua cô cứ canh cánh trong lòng một điều, giữa cô và anh, cô mới là người yêu anh nhiều hơn. Thế nên cô mới luôn không cam tâm, không cam tâm vì mình cứ nhớ về anh, cứ yêu anh, không cam tâm nhìn thấy anh sống hạnh phúc sau khi đã rời bỏ mình, không cam tâm để anh hoàn toàn quên mất cô."

Còn rất nhiều, rất nhiều nữa. Tất cả đều đang viết nên tâm trạng của tôi. Cũng kỳ diệu thay, dù tất cả đều mang âm hưởng buồn, sau khi đọc xong, tôi lại có cảm giác được xoa dịu, cứ như thể tôi tìm được sự đồng cảm vậy. 

Vậy nên các cô gái à, nếu như đang thất tình, thì hãy đọc cuốn sách này nhé. Nó thực sự là một liều thuốc tốt đấy!


Một cái tên thật là trẻ con và mới đầu tôi không nghĩ quyển sách là chứa đựng nhiều bài học sâu sắc và đem đến cho tôi nhiều động lực đến thế.



Tôi, một sinh viên năm 3, đang lạc lối giữa những dự định không rõ ràng, giữa sự buông thả, lười nhác của bản thân và sự bất tài. Sau suốt ngần ấy thời gian học tập, tôi chẳng biết phải làm gì tiếp theo nữa. Mọi thứ cứ như một mớ bòng bong. Sau khi đọc cuốn sách này, và một vài cuốn khác nữa (Tottochan bên cửa sổ, Nhà giả kim) tôi đã đưa ra một vài quyết định (Nhưng không biết duy trì được mấy ngày đây :P)

"Chiến binh cầu vồng" - Quyển sách dày hơn 400 trang kể về một nhóm học sinh, đúng hơn là một lớp học, chỉ vỏn vẹn có 10 thành viên. Bên cạnh đó là một người thầy giáo hết sức mẫu mực, tận tụy hơn 50 năm với sự nghiệp giáo dục dù không được trả đồng lương nào, và một cô giáo trẻ, vừa mới tốt nghiệp, đã từ chối những cơ hội làm việc tốt hơn để trở về ngôi trường xập xệ không ai ngó ngàng tới, dạy cho những em học sinh nghèo. Và tất nhiên, cả thầy và cô không ai nhận một đồng thù lao từ việc ấy. Họ phải trang trải cuộc sống bằng nghề làm vườn, nghề may vá. Hai thầy cô và 10 học sinh, họ đã chiến đấu chống lại biết bao khó khăn - sự nghèo đói, thiếu thốn về vật chất, sự đàn áp của tầng lớp giàu có,... - để tiếp tục con đường học tập của mình. Học tập đối với họ, là sự giải trí sau những giờ làm việc mệt mỏi để kiếm sống, là niềm vui duy nhất trong cuộc sống lay lắt của mình. Tôi cảm thấy hổ thẹn vì chính mình được sống trong điều kiện vật chất, tinh thần đầy đủ nhưng chưa hề nghiêm túc với việc học. Tôi chỉ nghĩ học hành là phương tiện để trở nên giàu có, để thành công. Đó không phải là mục tiêu của việc học. Mục tiêu thực sự đúng đắn là học vì niềm khao khát hiểu biết, khao khát mở rộng tri thức.

Thực ra, tôi cũng có một tài nữa, cái tài mà tôi không thể không tính đến: tài mơ mộng viển vông.
Cuộc sống là những gì xảy đến với bạn khi bạn đang mải mê vạch ra những kế hoạch này nọ!

Câu chuyện có một kết thúc khá buồn. Đó là khi những thành viên trong lớp học, nhiều năm sau, đã không thực hiện được những ước mơ thuở bé của mình. Họ đã bị cái nghèo đói nhấn chìm. Thậm chí có những học sinh thiên tài cũng đã phải giã từ việc học, trở về với cuộc sống lam lũ lo từng bữa ăn cho gia đình. Thật là đáng tiếc cho những nhân tài không còn dịp tỏa sáng.

Cuốn sách không chỉ là về giáo dục, nó còn là câu chuyện thời thơ ấu, câu chuyện tình yêu lần đầu. Nó mang lại những cảm xúc đan xen, có vui có buồn. Với nét bút mô tả đậm chất thơ, giàu hình ảnh, tác giả đã truyền cho người đọc những cảm xúc chân thực. Hơn hết, đây là một câu chuyện có thật. Nó chính là một nguồn động lực lớn lao cho chúng ta trên con đường học tập của mình.